Nỗi đau đớn của bé 4 tuổi bị nát chân vì tàu hỏa
Thông tin Y tế - Nhịp cầu trái tim [ 21/1/2010 | 8:24 GMT+7 ]
GiaoDucSucKhoe.net (Theo Dân Trí)
>Sau vụ tai nạn thảm khốc tàu hỏa năm 2006 khiến bé Danh khi đó mới 18 tháng tuổi đã mất chân trái, không còn cơ quan sinh dục và hậu môn. Sau 3 năm, cậu bé nhà nghèo này đã lớn lên cùng trăm thứ khốn khó của cơ thể khuyết tật.


Danh nằm yên để mẹ lau rửa đoạn ruột dẫn chất thải. Xót lắm nhưng bé chỉ xuýt xoa khe khẽ.
 

Năm 2006, bé Danh mới 18 tháng tuổi, thường ở nhà với mẹ vì bố là bác sĩ thú y, hễ  ở đâu gọi là đi ngay. Một lần, chị Oanh mải chăm đàn heo sau nhà mà không để ý đến con. Chị lại bị nặng tai, không nghe thấy tiếng đoàn tàu đến (bây giờ chị phải nhìn miệng người đối diện để biết chính xác họ nói gì). Nhìn trước ngó sau không thấy cha mẹ đâu, Danh chập chững đi ra con đường vắt ngang đường ray mà chị Oanh thường đi tắt qua đó để mua vài thứ mắm muối, hành tỏi.

 

Đoàn tàu lao đến, thắng gấp nhưng không kịp. Bé Danh  bị hất văng ra, bê bết máu, thân dưới chỉ còn chân phải. Hàng xóm đổ xô đi tìm chân trái, hi vọng có thể nối lại cho bé nhưng nó đã nát bấy dưới bánh tàu. Hay tin con bị nạn, chị Oanh ngất lịm. Anh Thi hộc tốc trở về, đến nơi thì vợ con đã được đưa đi cấp cứu ở bệnh viện Cam Ranh.

 

Bé nhanh chóng được chuyển sang bệnh viện Khánh Hoà, rồi bệnh viện Nhi Đồng 1. Do tổn thương quá nghiêm trọng, bệnh viện tiến hành phẫu thuật lấy da mông để đắp vào phần thân dưới bị tàu nghiến nát và dùng một đoạn ruột làm ống dẫn chất thải ra ngoài trên thành bụng. Khả năng làm cha sau này của Danh thì coi như tắt ngúm vì tinh hoàn không còn.

 

Khi vết mổ  lành lặn, Danh bắt đầu bò quanh nhà, rồi dần dần vịn ghế đứng lên, nhảy lò cò như một chú kangaroo đáng yêu. Gần nhà không có bạn đồng trang lứa, ban ngày khi anh hai đi học mẫu giáo rồi, cậu bé chỉ quẩn quanh bên mẹ. Mẹ đi làm vườn trên miếng đất ông ngoại thuê gần nhà cũng đem Danh đi theo vì thường xuyên phải thay túi chất thải đeo bên bụng cho Danh. Có lần đang đi trên đường thì túi đầy. Không còn cách nào khác, chị Oanh đặt con nằm ngửa trên yên xe, hai chân kẹp giữ con rồi lấy đồ ra thay.

Mỗi lần lau rửa, Danh đau lắm nhưng cậu bé chỉ xuýt xoa khe khẽ. Nhìn những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể bé, chị Oanh quay đi để giấu những giọt nước mắt chực tuôn trào. Lòng người mẹ day dứt khôn nguôi. Tương lai tươi đẹp của con mình sụp đổ chỉ vì chút sơ sẩy.
 


Cậu bé Danh và ba người bạn cùng lớp


Chăm chú nhìn cô để nặn cho giống
 

 

Những lần theo cha đi đón anh hai ở lớp học mẫu giáo, cậu bé thích thú với lớp học đông vui, đồ chơi nhiều màu. Ở nhà hai anh em Danh chỉ có vài con siêu nhân bị gãy đầu, gãy chân thôi. (Vì thế, Danh thường hái đọt ổi, giả làm các chiến binh rồi cho giao đấu với nhau). Thế là, Danh một hai đòi đi học. Để các bé hòa đồng, cô giáo Lan phải dặn dò: “Các con à, bạn Danh bị xe lửa tông, các con thương bạn, cho bạn vịn vai nghe”. Danh thích hợp với các trò chơi tĩnh (ngồi thành vòng tròn rồi cử động tay). Còn các trò chơi động thì hạn chế tham gia, bởi khi vận động nhiều, chất thải trong túi vọt ra tung tóe. Nhưng điều đó không thể kìm hãm cậu bé vui đùa cùng các bạn.

 

Cô Lan thương Danh lắm. Và dường như bất cứ ai đã gặp là yêu mến ngay cậu bé có đôi mắt đen láy và nụ cười răng sún này. Tuy phải thường xuyên lau dọn, thậm chí mỗi lần thay túi cho Danh xong cô thường bị nôn vì mùi tanh của chất thải, nhưng cô biết: “Bây giờ mình cực lúc này thôi, còn cháu nó sẽ cực cả đời”.

 

Đó cũng là nỗi trăn trở của cha mẹ bé Danh và cô Đặng Thị Mỹ Dung hiệu trưởng trường mầm non Suối Tân. Cô Dung cho biết: “Chúng tôi đang liên hệ để cháu được học ở trường dành cho trẻ khuyết tật. Ở đó cháu sẽ có điều kiện tốt hơn để phát triển. Nhưng học phí ở đó quá cao so với thu nhập của anh Thi, chị Oanh”.

 

Anh Thi làm bác sĩ thú y, thu nhập không ổn định, một tháng nhiều nhất được một triệu đồng. Chị Oanh ở nhà vừa chăm con vừa nuôi heo, nuôi gà trên phần đất còn lại của ngôi nhà. Miếng đất ấy anh chị được ông nội bé Danh cho hồi mới cưới, hai vợ chồng dành dụm mãi mới cất được ngôi nhà. Nhà vừa xây xong thì bé Danh bị tai nạn. Từ đó, anh chị dốc sức chạy chữa cho con. Thương đôi trẻ sớm chịu nhiều tai ương, họ hàng nội ngoại đem cho mấy món đồ cũ như nồi cơm, đầu đĩa để cuộc sống gia đình bớt nhọc nhằn.

 
Dù khiếm khuyết, nhưng bé Danh luôn tỏ ra là cậu bé sớm tự lập


Bé Danh tập vẽ cùng anh trai

 

Nhìn con cười đùa, nhảy nhót, cha mẹ nào không vui mừng? Song khi nghĩ đến tương lai của Danh thì lòng anh chị quặn thắt. Rồi đây, khi Danh lớn lên, bé sẽ phải đối mặt với sự thiệt thòi nghiệt ngã của mình. Chị Oanh ao ước: “Giá mà nó có thể chuyển được hậu môn về vị trí bình thường để tiểu tiện dễ dàng. Bây giờ nó còn nhỏ chưa biết gì, nhưng lớn lên chắc sẽ buồn khổ lắm”.

 

Việc tái khám tại bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) sau 2 năm cũng đã dừng lại vì y học trong nước chưa thể phẫu thuật tái tạo các bộ phận cho Danh. Tuy nhiên, hễ nghe ở đâu có bác sĩ giỏi, bệnh viện tốt là tia hi vọng lại bùng lên trong lòng đôi vợ chồng. Nhịn ăn nhịn tiêu, cực khổ mấy anh chị cũng cắn răng chịu,  chỉ mong tìm  được hy vọng le lói cho con mình.

 

Sức người có hạn, hoàn cảnh của Danh cần lắm những bàn tay chung sức giúp đỡ cho tương lai của cháu bé.
 

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

 

1. Anh Nguyễn Hữu Thi, chị Nguyễn Thị Hồng Oanh

Thôn Vĩnh Phú, xã Suối Tân, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa. ĐT: 0936 159 388.

2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học và Dân trí - Báo điện tử Dân trí (Hà Nội)

Số 2/48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 
Email:
quynhanai@dantri.com.vn

* Tài khoản VNĐ:

Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí

Số TK: 10 201 0000 220 639

Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm


* Tài khoản USD:

Tên TK : Báo Khuyến học & Dân trí

Số TK : 10 202 0000 004346

SWIFT Code: ICBVVNVX106

Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương thành phố Hà Nội

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725


VP HCM: 40/17/16 Nguyễn Văn Đậu, phường 6 quận Bình Thạnh. Tel: 08. 35107. 331


VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 071.3.733.269

 Về trang chủ    Bản để in
Các bài viết cùng chuyên khoa [Chuyên khoa khác] trong chuyên mục [Thông tin Y tế] :
  • Độc giả Dân trí đề xuất xây cầu tại Quảng Bình [26/11/2011 | 9:38 GMT+7]
  • Hai chị em chung một... giường bệnh [6/9/2011 | 6:40 GMT+7]
  • Gia cảnh cùng khổ của bé trai 7 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo [3/8/2011 | 7:53 GMT+7]
  • Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM: khám bệnh lúc 5 giờ sáng [17/7/2011 | 16:25 GMT+7]
  • Sự sống người phụ nữ "côi cút" đang được tính từng ngày [31/10/2010 | 10:30 GMT+7]
  • Giọt nước mắt của người mẹ bệnh tật và đứa con thơ dại [11/5/2010 | 6:32 GMT+7]
  • Nỗi niềm mẹ con cháu bé bị hành hạ như thời trung cổ [5/5/2010 | 6:39 GMT+7]
  • "Chỉ mong đừng ốm để lo cho mẹ già, con thơ" [12/4/2010 | 6:48 GMT+7]
  • Khát vọng sống của cô gái bị ung thư xương [1/4/2010 | 21:08 GMT+7]
  • Nỗi đau của cô gái mở đường năm xưa [1/4/2010 | 6:53 GMT+7]
  • "Em muốn học thật tốt để cha mẹ "dưới kia" yên lòng" [28/3/2010 | 17:04 GMT+7]
  • Con ung thư xương nuôi mẹ xuất huyết não, bố tai biến... [1/12/2009 | 8:17 GMT+7]
  • Cai nghiện ma túy bằng methadone ở đâu? [7/4/2009 | 20:56 GMT+7]
  • Một gia đình trong cảnh khó khăn cùng cực [26/2/2009 | 22:33 GMT+7]
  • Một gia đình hoạn nạn [25/2/2009 | 21:25 GMT+7]
  • Em Duyên với thân phận buồn [23/2/2009 | 21:22 GMT+7]

Quảng cáo


TIỆN ÍCH ONLINE